Kinh tế ở PEI

Ngư nghiệp là một trong những ngành công nghiệp chính của Prince Edward Island.


Nền kinh tế của tỉnh được chi phối bởi các ngành công nghiệp mùa vụ của nông nghiệp, du lịch và ngư nghiệp. Tỉnh này bị giới hạn phát triển các ngành công nghiệp nặng và sản xuất. Mặc dù các hầm mỏ vẫn chưa được tìm thấy ở đây nhưng việc phát hiện ra khí đốt tự nhiên  ở phía đông cuối tỉnh đã dẫn đến việc khám phá ra lượng lớn khí đốt ẩn giấu trong lòng đất.


Nông nghiệp vẫn là ngành công nghiệp chủ đạo trong nền kinh tế của tỉnh, vì nó ra đời từ thời thuộc địa. Trong suốt thế kỷ 20, khoai tây đã thay thế các trang trại trồng cây hỗn hợp vì nó tạo ra một phần ba thu nhập từ trang trại trong toàn tỉnh. Hơn thế, tỉnh này đang chiếm tới một phần ba tổng sản xuất khoai tây của Canada, khoảng gần 1.3 tỷ kilogram hàng năm. Riêng bang Idaho sản xuất khoảng 6.2 tỷ kilogram hàng năm, với dân số lớn hơn gần 9.5 lần. Tỉnh PEI còn là một nơi sản xuất chính giống khoai tây, xuất khẩu tới hơn 20 nước khắp thế giới.


Là di sản lịch sử của hòn đảo thuộc địa, chính quyền tỉnh cho thi hành các luật lệ nghiêm khắc đối với những người sở hữu đất đai mà không phải là thường trú nhân. Người dân và các doanh nghiệp tại đây chỉ được phép sở hữu lớn nhất 400 cổ phiếu và 1,200 hecta tương ứng. Ngoài ra còn có nhiều hạn chế về quyền sở hữu bờ biển của những người không phải là thường trú nhân.


Nhiều cộng đồng ven biển sống chủ yếu bằng nghề thu hoạch sò, đặc biệt là nuôi tôm hùm, cũng như nuôi sò và đánh bắt trai.


Chính quyền tỉnh bảo vệ người tiêu dùng dưới hình thức đặt ra quy định cho một số loại hàng hóa, xếp hạng từ việc thuê căn hộ đến các sản phẩm dầu khí bao gồm khí đốt, dầu diesel, propane và dầu đun nóng. Tất cả đều được Island Regulatory and Appeals Commission phê duyệt. IRAC được ủy quyền nhằm giới hạn số lượng các  công ty được phép kinh doanh các sản phẩm dầu mỏ.


Việc bán các loại đồ uống có ga như bia và nước giải khát đựng trong các dụng cụ chứa không tái sử dụng được như lon nhôm hoặc chai nhựa, đã bị cấm từ năm 1976 như là một biện pháp bảo vệ môi trường nhằm đáp ứng nhu cầu của quần chúng. Các công ty bia và nước giải khát chọn dùng chai thủy tinh có thể tái sử dụng được dự trữ trong kho hoặc tại các cửa hàng. Việc giới thiệu các chương trình tái sử dụng hộp và chai nhựa cho các tỉnh lân cận trong những năm gần đây đã được các cơ quan chính quyền đưa vào pháp chế nhằm đảo lại luật cấm đưa ra ngày 3 tháng 3 năm 2008.


Prince Edward Island có mức thuế đánh vào các cửa hàng bán lẻ cao nhất ở Canada, hiện tại (năm 2008) là 10%. Thuế này được áp dụng với hầu hết các loại hàng hóa và dịch vụ ngoại trừ quần áo, thực phẩm, và nhiên liệu đốt tại nhà. Mức thuế này cũng được áp dụng đối với thuế hàng hóa và dịch vụ liên bang.


Hiện nay, khoảng mười lăm phần trăm điện năng tiêu thụ trên đảo được tạo ra từ năng lượng tái tạo (phần lớn là tua bin gió); chính quyền tỉnh đã đặt mục tiêu năng lượng tái tạo khoảng 30-50% điện năng tiêu thụ cho tới năm 2015. Cho đến khi sinh ra năng lượng sức gió, tỉnh dựa hoàn toàn vào nhập khẩu điện trên một dây cáp tàu từ New Brunswick. Một trạm sản xuất dầu đốt ở Charlottetown cũng có sẵn.


Những người lao động trên đảo Prince Edward Island có mức lương tối thiểu là 8$ một giờ kể từ ngày 1 tháng 10 năm 2008.